Tù Sủng: Anh Rể Có Độc
Cố Nam Tây
Nội dung truyện
Thông tin truyện
Tù Sủng: Anh Rể Có Độc
Đánh giá: 8.6/10 từ 68 lượt
Thể loại:1x1, ngược trước sủng sau, ngược tới lệ rơi đầy mặt, sủng tới vô pháp vô thiên. Sạch cả về thể xác lẫn tinh thần.
Converter:ngocquynh520
Editor:Thu Lệ, Coki,Salemsmall
Độ dài dự kiến: Khoảng 160 chương và vài ngoại truyện.
Từ lâu trong đầu của Tả Thành đã định sẵn lẽ sống của mình:
Nếu Giang Hạ Sơ sống thì anh sống.
Nếu Giang Hạ Sơ gặp phiền toái thì anh sẽ gánh vác.
Nếu Giang Hạ Sơ là sát nhân thì anh sẽ là kẻ cướp.
Giang Hạ Sơ thèm ngó ngàng tới anh, nhưng anh vẫn quan tâm cô.
Giang Hạ Sơ thậm chí hận anh, anh càng yêu cô.
Nếu Giang Hạ Sơ qua đời, anh sẽ mang cả thế giới mai táng theo cô.
Trong lòng Tả Thành chỉcómột mình Hạ Sơ, đó là sinh mạng củaanh, cuộc sống củaanh.
Người khác hình dung Tả Thành như thế nào? Lòng dạ độc ác, giết người như ngóe, hô mưa gọi gió, mê hoặc lòng người, thần bí khó lường, phú khả địch quốc*. . . . . .
*Phú khả địch quốc: giàu ngang một nước.
Giang Hạ Sơ nói:anhcực kì độc ác, độc ác đối với mình cũng độc ác đối với cô,anhgiam cầm thân thể cô nhưng vẫn thấy chưa đủ,anhcòn muốn luôn cả lòng của cô. Một tờ giây đăng kí kết hôn,anhkhông còn làanhrểcủa cô, mà là chồng cô.
Anhlạnh lùng trả lời: "Tên tôi là Tả Thành." Cuối cùng còn bổ sung một câu càng lạnh lẽo hơn: "Đừngcóquên."
Nửa năm sau,anhôm lấy cô nói: "Hạ Sơ, tôi yêu em."
Cô lạnh lùng: "Ngườianhcưới là chị của tôi."
"Nếu không phải vì em, tôi sẽ không lấy cô ấy, tôi cũng chưa từng đụng vào cô ấy."
"Tả Thành,anhnhất định phải kéo tôi cùng xuống địa ngục sao?" Cô cười lạnh hỏi ngược lại.
"Không, tôi không bỏ được em. Tôi sẽ khiến cả thế giới phải xuống địa ngục."Anhkhẽ mở miệng, độc ác lan tràn đầy trời đất.
Anhhôn lên khuôn mặt, khóe môi của cô: "Hạ Sơ,anhyêu em, người phụ nữ của Tả Thànhanhlà tốt nhất thế giới, cho dù em muốn cả thế giới này,anhcũng sẽ cho em."
Cô cười, vươn tay ôm lấy người đàn ông yêu cô đến tận xương tủy: "Tả Thành, nếucómột ngày, em mắc bệnh, quên mấtanhthì làm sao bây giờ?"
"Anhnhớ em là được rồi."
"Nếu ngay cả việc yêuanhcũng không nhớ thì sao?"
"Vậy thìanhsẽ khiến cho em yêuanhmột lần nữa."
Cho dù đang mặc áotùnhân xanh xám thìanhvẫn tản ra một loại đắc ý và gian ác mê hoặc lòng người: "Hạ Sơ,anhvẫn luôn đánh cược, nếu như em yêuanhthì một nhà chúng ta liền đoàn tụ, nếu không thìanhở trong nhà lao này chết già cũng tốt hơn là phải thừa nhận em không yêuanh."
"Tả Thành. Em nhận thua." Giọng nói của cô thay đổi thành căm giận, u oán: "Nếu nhưanhmuốn bỏ lại em và bảo bảo thì hãy trả lại tim cho em."
Anhôm cô vào lòng, si ngốc lẩm bẩm tên của cô: "Hạ Sơ, Hạ Sơ. . . . . ." Tay đặt lên ngực của cô: "Cả đời, cả lòng của em,anhđều không thể trả lại được nữa rồi."
"Vậy thì cứ nhận lấy đi, Tả Thành, hai chúng ta cùng nhau xuống địa ngục cũng là một chuyện tốt." Cô vừa hận cũng vừa yêu người đàn ông này.
"Đừng sợ, Hạ Sơ,cóanhở đây, khôngcóngười nào dám bắt em xuống địa ngục cả."Anhnắm tay cô sải bước đi ra khỏi phòng giam: "Hạ Sơ, chúng ta về nhà thôi."
Cô chần chờ: "Nơi đây là nhàtù, nói đi làcóthể đi được sao?"
"Anhnóicóthể, ai dám nói không." Giọng nói củaanhtoát lên sự cuồng vọng.
Tayanhnhẹ nhàng vuốt ve bụng của cô, đáp: "Con gái, tốt nhất là dáng vẻ giống em, tính tình cũng giống em nốt."
Giang Hạ Sơ gật đầu: "Em cũng nghĩ như vậy, nếu là con trai thì lớn lên nhất định sẽ giốnganh, học theo tính cách củaanhthì không biết sẽ làm tan nát cõi lòng của bao nhiêu cô gái nữa."
Mặt Tả Thành đen thui, cưng chiều nhìn cô: Cũng tốt, chỉ cần là đứa bé của cô thì đều tốt.
Converter:ngocquynh520
Editor:Thu Lệ, Coki,Salemsmall
Độ dài dự kiến: Khoảng 160 chương và vài ngoại truyện.
Từ lâu trong đầu của Tả Thành đã định sẵn lẽ sống của mình:
Nếu Giang Hạ Sơ sống thì anh sống.
Nếu Giang Hạ Sơ gặp phiền toái thì anh sẽ gánh vác.
Nếu Giang Hạ Sơ là sát nhân thì anh sẽ là kẻ cướp.
Giang Hạ Sơ thèm ngó ngàng tới anh, nhưng anh vẫn quan tâm cô.
Giang Hạ Sơ thậm chí hận anh, anh càng yêu cô.
Nếu Giang Hạ Sơ qua đời, anh sẽ mang cả thế giới mai táng theo cô.
Trong lòng Tả Thành chỉcómột mình Hạ Sơ, đó là sinh mạng củaanh, cuộc sống củaanh.
Người khác hình dung Tả Thành như thế nào? Lòng dạ độc ác, giết người như ngóe, hô mưa gọi gió, mê hoặc lòng người, thần bí khó lường, phú khả địch quốc*. . . . . .
*Phú khả địch quốc: giàu ngang một nước.
Giang Hạ Sơ nói:anhcực kì độc ác, độc ác đối với mình cũng độc ác đối với cô,anhgiam cầm thân thể cô nhưng vẫn thấy chưa đủ,anhcòn muốn luôn cả lòng của cô. Một tờ giây đăng kí kết hôn,anhkhông còn làanhrểcủa cô, mà là chồng cô.
**Đoạn đối thoại thứ nhất:
Lần đầu gặp gỡ, cô sợ hãi gọianh: "Anhrể."Anhlạnh lùng trả lời: "Tên tôi là Tả Thành." Cuối cùng còn bổ sung một câu càng lạnh lẽo hơn: "Đừngcóquên."
Nửa năm sau,anhôm lấy cô nói: "Hạ Sơ, tôi yêu em."
Cô lạnh lùng: "Ngườianhcưới là chị của tôi."
"Nếu không phải vì em, tôi sẽ không lấy cô ấy, tôi cũng chưa từng đụng vào cô ấy."
"Tả Thành,anhnhất định phải kéo tôi cùng xuống địa ngục sao?" Cô cười lạnh hỏi ngược lại.
"Không, tôi không bỏ được em. Tôi sẽ khiến cả thế giới phải xuống địa ngục."Anhkhẽ mở miệng, độc ác lan tràn đầy trời đất.
**Đoạn đối thoại thứ 2:
"Tả Thành, em chẳng qua chỉ là một kẻ khùng điên,cólẽ ngày mai lúc lên cơn sẽ không còn nhớ mình là người nào nữa." Cô ngẩng đầu, đôi mắt mờ mịt nhìnanh: "Em như thế này, đáng giá sao?"Anhhôn lên khuôn mặt, khóe môi của cô: "Hạ Sơ,anhyêu em, người phụ nữ của Tả Thànhanhlà tốt nhất thế giới, cho dù em muốn cả thế giới này,anhcũng sẽ cho em."
Cô cười, vươn tay ôm lấy người đàn ông yêu cô đến tận xương tủy: "Tả Thành, nếucómột ngày, em mắc bệnh, quên mấtanhthì làm sao bây giờ?"
"Anhnhớ em là được rồi."
"Nếu ngay cả việc yêuanhcũng không nhớ thì sao?"
"Vậy thìanhsẽ khiến cho em yêuanhmột lần nữa."
**Đoạn đối thoại thứ ba:
"Tả Thành,anhvẫn luôn chờ em tới sao?" Cô vào thămtù, trong bụng là đứa bé của Tả Thành.Cho dù đang mặc áotùnhân xanh xám thìanhvẫn tản ra một loại đắc ý và gian ác mê hoặc lòng người: "Hạ Sơ,anhvẫn luôn đánh cược, nếu như em yêuanhthì một nhà chúng ta liền đoàn tụ, nếu không thìanhở trong nhà lao này chết già cũng tốt hơn là phải thừa nhận em không yêuanh."
"Tả Thành. Em nhận thua." Giọng nói của cô thay đổi thành căm giận, u oán: "Nếu nhưanhmuốn bỏ lại em và bảo bảo thì hãy trả lại tim cho em."
Anhôm cô vào lòng, si ngốc lẩm bẩm tên của cô: "Hạ Sơ, Hạ Sơ. . . . . ." Tay đặt lên ngực của cô: "Cả đời, cả lòng của em,anhđều không thể trả lại được nữa rồi."
"Vậy thì cứ nhận lấy đi, Tả Thành, hai chúng ta cùng nhau xuống địa ngục cũng là một chuyện tốt." Cô vừa hận cũng vừa yêu người đàn ông này.
"Đừng sợ, Hạ Sơ,cóanhở đây, khôngcóngười nào dám bắt em xuống địa ngục cả."Anhnắm tay cô sải bước đi ra khỏi phòng giam: "Hạ Sơ, chúng ta về nhà thôi."
Cô chần chờ: "Nơi đây là nhàtù, nói đi làcóthể đi được sao?"
"Anhnóicóthể, ai dám nói không." Giọng nói củaanhtoát lên sự cuồng vọng.
**Đoạn đối thoại thứ tư:
Giang Hạ Sơ nâng cao bụng bự, lười biếng phơi người dưới ánh mặt trời, hỏi: "Tả Thành,anhhy vọng là con trai hay là con gái?"Tayanhnhẹ nhàng vuốt ve bụng của cô, đáp: "Con gái, tốt nhất là dáng vẻ giống em, tính tình cũng giống em nốt."
Giang Hạ Sơ gật đầu: "Em cũng nghĩ như vậy, nếu là con trai thì lớn lên nhất định sẽ giốnganh, học theo tính cách củaanhthì không biết sẽ làm tan nát cõi lòng của bao nhiêu cô gái nữa."
Mặt Tả Thành đen thui, cưng chiều nhìn cô: Cũng tốt, chỉ cần là đứa bé của cô thì đều tốt.
Thông tin chi tiết
Tác giả
Cố Nam Tây
Số chương
76
Trạng thái
Đang ra





















